Vì sao lo lắng ? Đừng thêm lo lắng!
Có riêng gì ai từ vua đến quan thì sang giàu ?
Nghèo thì lo thiếu! Giàu thì lo mất!
Đi xe hơi, môtô, có lúc xe choảng u đầu.
Vì sao lo lắng ? Đừng thêm lo lắng!
Có riêng gì ai từ vua đến quan thì sang giàu?
Nghèo thì lo thiếu! Giàu thì lo mất!
Bao nhiêu danh ca có lúc cũng phải về vườn.
Vầng trăng sáng kia còn sợ áng mây che mờ,
Làn mây xám trôi còn sợ gió kia xô đùa.
Thì là đừng lo vô cớ, vì lo nhiều lúc rồi sẽ nằm co.
Thì là ai nếu có trí, phải chưa lo nghĩ, phải chưa thêm lo.
Thôi đừng lo-lắng trăm ngàn mưu kế cho thêm rầu.
Chứng coi nước man mác trôi chảy theo lòng cầu,
Phải tan hết lo lắng bao nỗi u sầu.
Lá hoa có phai màu. Lá hoa dẫu phai màu. Rồi sao ?
Vì sao lo lắng ? Đừng thêm lo lắng!
Có riêng gì ai từ vua đến quan thì sang giàu ?
Châu Do còn sợ Gia Cát! Chín Nút còn bị Ba-Tây !
Bao Công tiên sinh có lúc cũng phải bù đầu.
Vì sao lo lắng ? Đừng thêm lo lắng!
Có riêng gì ai từ vua đến quan thì sang giàu?
Châu Du còn sợ Gia Cát! Chín Nút còn bị Ba-Tây !
Bao nhiêu danh ca có lúc cũng phải về vườn.
Thôi đừng lo lắng trăm ngàn mưu kế cho thêm rầu.
Chứng coi nước man mác trôi chảy theo lòng cầu,
Phải tan hết lo lắng bao nỗi u sầu.
Lá hoa có phai màu. Lá hoa dẫu phai màu. Rồi sao ?
Vì sao lo lắng ? Đừng thêm lo lắng!
Có riêng gì ai từ vua đến quan thì sang giàu ?
Nghèo thì lo thiếu! Giàu thì lo mất!
Đi xe hơi, mô tô, có lúc xe choảng u đầu.
Vì sao lo-lắng ? Đừng thêm lo-lắng!
Có riêng gì ai từ vua đến quan thì sang giàu?
Nghèo thì lo thiếu! Giàu thì lo mất!
Bao nhiêu danh-ca có lúc cũng phải về vườn.
Vầng trăng sáng kia còn áng mây che mờ,
Ngồi trong góc văn-phòng, cô gái lo chồng.
Thì là đừng lo vô cớ, vì lo nhiều lúc rồi sẽ nằm co.
Thì là ai nếu có trí, phải chưa lo nghĩ, phải chưa thêm lo.